Vô đề

Làm ơn ngừng ném những lời khen
Xin được bố thí những trách chê tủi nhục
Để thấy được những sóng lòng lao xao
Những sóng lòng cuồn cuộn như điên dại
Của cái ta, cái tôi mà lâu nay đã thấy nhầm
Xin
Cuộc sống
Xin
Con người
Dạy tôi thấy được cái nhơ nhớp của vô minh
Để lặng lẽ vén lên bức màn bí mật
Là bí mật với những kẻ mù như tôi
Là cái thường thấy của những bậc giác ngộ
Chắp tay kính lạy
Cuộc sống
Thân người
Xứ sở
Chắp tay kính lạy
Dòng họ, huyết thống, tổ tiên
Chắp tay kính lạy
Đức Phật, Tổ Sư, các bậc tiền bối giác ngộ
Nguyện thề bước đi trên con đường đã thấy
Nguyện học hỏi những trải nghiệm trên từng bước chân
Nguyện tinh tấn quán chiếu thân tâm mình
Những gì cần tự đã đủ
Việc còn lại chỉ là tu
Ngày hôm nay,
Đã ý thức được nơi mặt trăng
Đã ý thức được nơi ngón tay chỉ
Như vậy là đủ
Bước đi thôi
Xin các bậc tiền bối
Soi sáng giúp con đường
Cảnh báo những hiểm nguy
Hỗ trợ con nội lực không thối lui
Con nguyện tinh tấn
Thong thả bước đi trong chánh niệm
Những gì cần tự đã đủ
Việc còn lại chỉ là tu

Vô đề

 

 

 

 

Sóng cuộn từng lớp trắng xa xa

Ngàn bóng bọt biển vỡ tan ra
Nào hẹn tử sinh nơi trần mộng
Nhân thế gặp gỡ sẽ chia xa
***
Sóng nghiệp từng lớp cứ mãi xô
Nếu đi sẽ đến, đâu bất ngờ
Dừng chân, ngoảnh mặt vui cùng sóng
Nếu đến sẽ đi, chẳng mong chờ

***
Trả về cho nước từng cơn sóng

Trả về nơi tâm lòng thênh thang
Trả về nhân thế manh áo mỏng
Gió mưa nắng cát mẹ tặng con!
***
Cõi hồng trần ngọt ngào sóng sinh tử
Ngoảnh mặt mà trông miệng mỉm cười
Đến đi ngàn trùng ngàn biến hiện
Tất cả do tâm tạo mà thôi
***
Cứ yêu đời, yêu sóng, yêu thực tại
Thực tại chỉ là cái đang là
Noi theo dấu chân thầy để lại
Ngại ngần chi thấm vị quả khứ lai
Tinh cần gieo trồng hạt giống mới
Hoa trổ quả kết tuỳ duyên thôi!!!

Sưu tầm

Đã về, đã tới, bây giờ, ở đây

Vững chải, thảnh thơi, quay về nương tựa
Nay tôi đã về, nay tôi đã tới
An trú bây giờ, an trú ở đây
Vững chải như núi xanh
Thảnh thơi dường mây trắng
Cửa vô sanh mở rồi
Trạm nhiên và bất động.

–TS Thích Nhất Hạnh–