Xin chớ phụ chén trà pha bằng vị nhân thế

Có lẽ những hương vị của cuộc đời này nó tròn trịa bởi sự lồi lõm của mỗi cá thể, để dù đắng cay vẫn không quên dư vị ngọt ngào đọng lại trong trái tim mỗi người.
Vậy đó, dù chén trà tôi và bạn đã thưởng chỉ còn trong hoài niệm nhưng ta vẫn đi kiếm tìm một chén trà như thế ở khoảng vị lai, để mỗi bước chân đều thấm đẫm một màu khắc khoải, khôn nguôi.
Hồng trần là thế!
Để thấy được ánh hào quang của mặt trời, ta buộc lòng phải lỗi hẹn với ánh trăng mát dịu, thế nhưng mấy ai chấp nhận, để vẫn cố gắng đi ngược lại với chân lý muôn đời, trải qua bao thương tổn chỉ để kết thúc với một sự giác ngộ của bản thân.
Đời là vậy!
Tình yêu, nó là thứ khi chưa đến ta chưa biết nó là gì, thì khi nó qua ta có còn là ta?
Thế nhưng, ai cũng muốn yêu, ai cũng muốn giữ lấy sự bất định trong chính sự thay đổi của bản thân, nghịch lý đó tạo nên vòng xoáy bão tố trong tâm mỗi người, ta biết nhưng mấy ai chấp nhận?
Để rồi, sau tất cả là sự vô thường của cuộc sống, giây phút hạnh phúc cũng như một làn khói sương, khi ta bắt đầu chạm đến là khi nó bắt đầu một chu kỳ thay đổi mới.
Và chén trà lần sau sẽ có những hương vị mới, đó là món quà của cuộc sống.
Vậy thì, bạn và tôi xin đừng phụ chén trà pha bằng vị nhân thế!

Coi hồng trần làm đạo tràng – Xem vị đời là bồ đề

Khoảng thời gian này, khi những cơn mưa chuyển mùa tí tách như những phím đàn khẽ chạm lên tấm cảm xúc những cung bậc nhẹ nhàng và tinh tế.
Có thời gian dành cho riêng mình những ly cafe đắng như chính vị cuộc đời này
Thu đã về hay chưa, khắc khoải như đùa giỡn, kiêu hãnh, để ai cũng chờ trông, để dù gặp thu rồi nhưng cũng k biết đâu là giây phút gặp gỡ và đâu là thời khắc tạm biệt, có lẽ thế cho nên thu vẫn luôn đẹp trong lòng người hà nội
Mỗi lần đi uống cf, tôi thường thích ngồi hướng mặt ra cửa ra vào, tôi cũng ko rõ vì sao mình thích nhưng góc ngồi đó tạo cho tôi cảm giác thỏa mãn con mắt vốn thích quan sát của mình.
Lắng nghe những giai điệu của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nhấm nháp vị đắng- lạnh của ly cafe có lẽ nó đã là thói quen ăn vào máu của tôi từ những năm tháng ngồi trên giảng đường đại học, nó làm nên tôi.
Những ngày tháng thong dong tuổi 30 này, tôi vô tình va vào những tản thiền văn của tác giả Bạch Lạc Mai, tôi như thấy ở đây một chốn thiền môn, là chốn tự tình để tôi có thể tìm thấy những suy tư của chính mình, cảm ơn tác giả! Chị đã cho tôi những cảm hứng để viết lại những nhân duyên trong chính cuộc đời của mình bởi “Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng trùng ”

Bỗng nhiên giật mình tự hỏi, đã bao lâu rồi mình không viết?